Review truyện Phượng Vu Cửu Thiên của tác giả Phong Lộng – Nguyện dùng cả đời cả trái tim để phù trợ người

Tình yêu của họ không cùng một thế giới, không cùng một thời điểm sinh thời, nhưng số phận đã sắp đặt, định mệnh chính là mang hai người ở hai nơi khác nhau gặp mặt tại một thời điểm hoàn hảo. Tạo nên một giai thoại tình yêu đẹp như mộng, và cũng đau thương như được dệt từ nước mắt. Yêu rồi lại làm tổn thương lẫn nhau, không phải vì không còn yêu thương nữa. Mà là có những khó khăn chỉ một người gánh lấy không muốn đối phương phải cùng mình chịu khổ. Có một thứ tình yêu hi sinh thầm lặng dù biết rằng sẽ để lại cho đối phương sự tổn thương thật nhiều.

Trong Phượng Vu Cửu Thiên của Phong Lộng là thế đó, truyện đã hoàn thành với 218 chương, kết hợp xuyên không cùng đam mỹ, tình yêu dẫu có đẹp đến đâu cũng khó tránh khỏi những vết thương vô ý hay cố tình gây nên qua truyện xuyên không đam mỹ.

Cùng người yêu, cùng người thương tổn.

Chuyện tình của Phượng Minh và Dung Điềm đẹp lắm, ngọt ngào, và đáng trân trọng, một người mạnh mẽ, kiên cường, một người ôn nhu luôn bên cạnh để chăm sóc, phù trợ người mình yêu thương. Phượng Minh là điểm tựa vững chắc cho Dung Điềm, còn Dung Điềm là cả đời, cả sinh mạnh của Phượng Minh.

Phượng Minh trong phượng vu cửu thiên là một con người của thời đại hai mươi mốt, chỉ là muốn làm chút việc thiện chẳng ngờ bản thân mình chết thay mạng người khác. Làm người tốt coi như cũng được ông trời hồi đáp không để sinh mệnh của Phượng Minh đứt gánh khi còn quá sớm như thế. Phượng Minh xuyên không với cuộc du hành vượt thời gian vô cùng ly kỳ hấp dẫn đến với một thời đại khác, thời này là cổ đại lại đúng vào thời điểm các nước giao tranh giành quyền thống trị.

Y xuyên không trở thành Thái Tử của Tây Lôi quốc đầy khí chất. Như vậy cũng tốt, làm thái tử được hưởng vinh hoa phú quý còn hơn là làm nông dân tối ngày đầu tóc mặt tối ngoài ruộng nương. Nhưng mà y có thấy chút kỳ lạ, trên người không chỗ nào hoàn thiện cả, xanh xanh tím tím đỏ đỏ cứ như bị người ta bạo hành dã man lắm vậy. Ở đây hắn gặp được Dung Điềm, thái tử thật sự của Tây Lôi, sau này trở thành quốc vương nắm trị Tây Lôi. Phượng Minh đã yêu và bên cạnh Dung Điềm trở thành điểm tựa cho hắn gầy dựng giang sơn, thống nhất đất nước. Cũng vì hắn mà chịu rất nhiều tổn thương. Nhưng y chưa từng hối hận vì đã yêu hay muốn rời xa hắn cho dù hiểu lầm rằng Dung Điềm đã yêu một người khác, một nữ nhân.

“Thiên hạ giang sơn, ta cùng người chung hưởng
Thế gian khoái sự, ta cùng ngươi phân thường
Duy có tai ương, mình ta cáng đáng”

Dung Điềm cũng không phải có ý muốn làm tổn thương Phượng Minh những điều mà hắn làm đều có lý do riêng thích đáng. Đều vì không muốn Phượng Minh rơi vào nguy hiểm mới một mình chịu đựng, nhưng hắn nào biết chính vì vậy đã mang lại cho Phượng Minh đau khổ hơn cả biệt ly.

Đó là tình yêu của hai nam nhân đầy trắc trở, yêu thương sâu đậm và họ hoàn hảo, tuyệt mĩ đến mức nếu mất đi một người thì sẽ thành một điểm khuyết không còn đẹp đẽ nữa. Đoạn cay sống mũi có lẽ là lúc Dung Điềm ôm lấy Mị Cơ khi Phượng Minh cùng với Dung Điềm bị ngăn cách bởi chiến tranh bên bờ sống. Tất cả chỉ là màn kịch mà Dung Điềm dựng nên nhưng nó lại chân thật đến mức khiến Phượng Minh tổn thương, hiểu lầm rằng Dung Điềm đã quên mất đi y rồi. Có khó khăn có gian nan, mới quý trọng khoảng thời gian ở bên nhau, cùng vượt qua tất cả, chỉ có cùng nhau chịu đựng nỗi khổ cực mới biết trân trọng. Thấu cho cùng qua bao nhiêu tổn thương, hiểu lầm, tình yêu của cả hai người họ đều thật sự rất phi thường, luôn nghĩ cho đối phương bằng những gì họ cho là tốt đẹp nhất. Liệu Phượng Minh đến cuối cùng có được hạnh phúc viên mãn bên cạnh Dung Điềm hay không?

Mời bạn bấm vào đây để đón đọc: https://thegioitruyen.com/phuong-vu-cuu-thien.6799/

Review bởi Kun

Nội dung cùng danh mục