Truyện Tôi Cũng Rất Nhớ Anh Ấy – tỷ đệ luyến ngược nhẹ

Truyện Tôi Cũng Rất Nhớ Anh Ấy có nhiều tuyến nhân vật. Mỗi người đều có câu chuyện của riệng mình. Là cuộc sống khó khăn, chật vật mưu sinh sau khi kết hôn của Hà Chân và Lục thiếu Phong. Là Vương Nghi Thất có lòng đố kỵ quá sâu. Là Ngụy Tiên dễ bị cám dỗ trước sức hút mới lạ, sự kích thích. Là Tôn Quý Thanh còn hối hận với mối tình đầu. Là Thẩm Quân Hòa còn chìm đắm trong thú vui tuổi trẻ. Là những khó khăn của Thẩm Quân An sau li hôn. Mỗi người đều tìm được hạnh phúc của riêng mình.

Tạ Đắc yêu Tần Ý Điền, yêu cô hơn bất kì ai khác. Cho dù người cô thầm yêu là anh trai của anh, hay rời xa anh đi du học, thậm chí cô sắp kết hôn với người khác.

Mở đầu Truyện Tôi Cũng Rất Nhớ Anh Ấy , 16 tuổi, Tạ Đắc yêu thầm Ý Điền, có một sự độc chiếm đáng sợ với cô. Lúc đó, ngay cả suy nghĩ loại bỏ bạn trai cô cũng có, cũng may cô và bạn trai sớm chia tay.

22 tuổi, tình cờ gặp lại, cô chỉ nhớ anh là em trai Tạ Hậu. Tự cảnh cáo chính mình rằng cô không thèm để ý đến anh nhưng vẫn không thể không quan tâm cô. Anh chỉ mong cô chừa lại cho mình một mình một đường sống nho nhỏ nhưng cô đã từ chối dứt khoát tình yêu đó. Cô nói rằng cô sắp kết hôn.

“Em không phải không yêu anh, chỉ là anh cho rằng em không yêu anh. Đây là nguồn gốc của bi kịch. Bất kể em giải thích thế nào đều uổng công.”

Tần Ý Điền lớn hơn Tạ Đắc năm tuổi, cô cho rằng cô có thể xem nhẹ tình yêu của anh. Cô cho rằng cô có thể yêu một người khác.

16 tuổi, Ý Điền thầm mến Tạ Hậu mà không hề biết Tạ Hậu cũng thích cô. Mùa hè năm đó, Tạ Hậu vì cứu một bé gái mà bị chết đuối.

21 tuổi, Ý Điền dạy thêm cho Tạ Đắc vì biết anh là em trai Tạ Hậu. Khi biết chuyện, Tạ Đắc vô cùng tức giận.

27 tuổi, Ý Điền phải hủy hôn vì chồng chưa cưới – Ngụy Tiên – có con với Vương Nghi Thất.

Hai người tổn thương nhau mới nhận ra tình cảm mình dành cho đối phương sâu bao nhiêu. Tạ Đắc nghĩ mình trong mắt Tân Ý chỉ là thế thân của anh trai. Anh luôn mặc cảm như vậy mà Tân Ý Điền lại không đem lại cảm giác an toàn cho anh. Lỗi lầm khi chưa trưởng thành khiến hai bên gia đình không đồng ý.

Tình yêu của Tạ Đắc với Ý Điền đủ điên cuồng, cũng đủ lí trí. Ở họ có sự tôn trọng và thấu hiểu. Tạ Đắc yêu Ý Điền, cố chấp yêu nhưng không có hành động “ thọc gậy bánh xe” xen vào hạnh phúc của cô. Tình yêu của họ vượt qua chênh lệch tuổi tác, chênh lệch nhận thức. Họ trải qua có được sau khi mất đi mới biết phải trân trọng tình cảm thế nào.

Cậu quyết định không giấu diếm bất cứ gì nữa, cũng không quanh co lòng vòng, cũng không mẫn cảm đố kị, vứt bỏ lòng tự tôn chân thành nói: “Anh đến tìm em. Anh ngủ không được, anh rất hối hận buổi tối đã nói những lời đó.”

Tân Ý Điền dừng uống nước, đôi mắt nhìn cậu, nét mặt thay đổi trong tích tắc, cuối cùng thở dài, hỏi: “Tiếp đi?” Cách nói của cô nghe ra rất thờ ơ.

“Anh không muốn em đi, anh không muốn em rời xa anh, anh không có cách nào để không yêu em.”

Cô quay đầu đi, lạnh lùng nói: “Nhưng anh cho rằng tôi không yêu anh.”

“Đó là bởi vì đố kị che mờ tâm trí. Anh biết là em yêu anh!”

Tân Ý Điền không nói lời nào.

Cậu khẽ thở dài, nhìn cô cau mày nói “Một triệu năm trăm ngàn, số tiền nhiều như vậy không giống như em có thể có được.”

“Anh đừng có xem thường tôi.” Cô hừ một tiếng, “Tính ra thì phải cảm ơn anh. Nếu không phải vì anh tôi cũng sẽ không muốn xuất ngoại, không xuất ngoại thì sẽ không đem cổ phiếu quỹ đi bán, nếu như không bán đợi đến giờ này, đừng nói một triệu năm trăm ngàn, năm trăm ngàn cũng không có.”

“Vậy em muốn cám ơn anh thế nào? Lấy thân báo đáp có được hay không?” Tạ Đắc muốn tiến lên ôm lấy cô, nhưng bị cô nghiêng mình tránh được”

“Tôi không cần –” Cô kiêu ngạo hất mặt, chẳng thèm nhìn.

Tạ Đắc ảo não không ngớt, vươn tay vừa vặn ôm lấy cô, ôm đến nỗi cô hầu như không thở nổi. Tân Ý Điền ngay từ đầu không muốn, thế nhưng Tạ Đắc tăng thêm lực, cô dần thôi không giãy dụa nữa, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Từ lúc họ chia tay đến giờ, cô cảm thấy mọi khí lực sức sống đều như cạn kiệt, hốt hoảng cho rằng đã đến giới hạn cuối cùng.

Thời gian giữa hai người như ngừng trôi, trong trời đất chỉ còn lại có hai người u mê truyện ngôn tình giác ngộ. Tạ Đắc thì thầm vào tai cô: “Tân Ý Điền, xin lỗi — “

Tân Ý Điền tức giận nói: “Xin lỗi cái gì? Anh nói rõ ràng.”

“Tất cả.”

“Hey, anh bớt rắc rối đi. Em còn chưa tính sổ với anh đó!” Tuy miệng cô nói lời uy hiếp, nhưng ý cười không kìm được lan trên gương mặt.

“Vậy dùng thời gian cả đời để tính dần, được không?”

Cô chợt liều lĩnh nói một câu, “Tại sao em phải đồng ý chứ?”

Tạ Đắc hơi kinh ngạc, nhớ lại những tổn thương mình đã gây ra cho cô, chậm rãi buông cô ra, trên mặt hiện ra nét đau thương. Tân Ý Điền vốn định trêu cợt anh thêm, nhưng không đành lòng thấy anh thất vọng như vậy, hai tay vòng quanh thắt lưng anh, dúi đầu vào ngực anh, khẽ nói: “Bởi vì em yêu anh.”

Đọc link full: http://goctruyen.com/toi-cung-rat-nho-anh-ay/

Review by Hi dung hoa

Nội dung cùng danh mục